Đề xuất Nghiên cứu khoa học 1.a
Video tự giới thiệu bản thân và động lực tham gia chương trình PII (tối đa 1 phút)
Bài luận 1 (khoảng 250 từ) với chủ đề như sau:
“Chúng ta đang sống trong 1 kỷ nguyên mà các hệ thống chồng chéo lên nhau, nơi mà chúng ta không thể hiểu và giải quyết các vấn đề bằng bất cứ công cụ đơn lẻ nào. Các vấn đề chúng ta gặp phải hằng ngày có sự thay đổi và biến hóa liên tục, đa chiều và chịu ảnh hưởng bởi tác động của con người. Những câu hỏi lớn mà các doanh nghiệp, chính phủ, hệ thống giáo dục và xã hội đang đặt ra có thể kể đến như: Làm thế nào để xác định những nguồn lực khó đoán định như các công nghệ hiện đại và xu hướng toàn cầu hóa? Làm thế nào để phát triển tổ chức dưới áp lực của những thay đổi đột ngột? Làm thế nào để hỗ trợ từng cá nhân, nhất là các cá thể dễ bị tổn thương, trong khi vẫn có thể thay đổi được tập thể, hệ thống xã hội? Tư duy thiết kế đưa ra những hướng tiếp cận mới và hiệu quả để trả lời những câu hỏi này.”
(lược dịch từ phần “DESIGN THINKING IN CONTEXT”, xem tại https://designthinking.ideo.com/)
Vậy, “Câu hỏi lớn của bạn là gì?”.
In an era characterized by rapid technological advancements and global interconnectedness, the quest for equality remains one of the most pressing challenges for businesses, governments, educational institutions, and social organizations. This prompts us to ask: How can we achieve and sustain true equality in a world that is continuously evolving?
The modern world is a tapestry of interconnected systems where disparities in one area often reflect and exacerbate inequalities in others. Despite significant progress in various fields, deep-rooted inequalities persist across socio-economic, racial, and gender lines. Technological advancements, while offering unprecedented opportunities, also risk widening the gap between those with access and skills and those without. For instance, the digital divide can limit access to education and job opportunities for marginalized communities, reinforcing cycles of poverty and exclusion.
Globalization, too, presents a double-edged sword. While it has the potential to drive economic growth and cultural exchange, it can also lead to exploitation and widening economic disparities. Workers in developing countries may face poor working conditions and inadequate wages, highlighting the need for fair labor practices and ethical supply chains. Additionally, the benefits of globalization are often unevenly distributed, with wealth concentrated in the hands of a few, further entrenching inequality.
Educational institutions play a crucial role in bridging these gaps, yet they often reflect and perpetuate existing inequalities. Access to quality education remains uneven, influenced by factors such as socioeconomic status, geography, and race. This raises critical questions about how to create inclusive educational systems that provide equal opportunities for all students, preparing them to thrive in a rapidly changing world.
Businesses, too, have a significant role in advancing equality. They can implement inclusive hiring practices, promote diverse leadership, and create products and services that meet the needs of underserved communities. Corporate social responsibility initiatives and equitable workplace policies are essential in fostering environments where everyone has the opportunity to succeed.
Ultimately, the question of how to achieve and sustain true equality in a rapidly changing world requires a multifaceted approach. It demands collaboration across sectors, innovative thinking, and a commitment to justice and inclusivity. As we navigate the complexities of modern life, this question challenges us to envision and work towards a future where equality is not just an ideal but a lived reality for all.
Bài luận 2 (khoảng 250 từ) với chủ đề như sau:
“Hãy nhìn về chấm sáng đó. Nó chính là nơi này. Nó là nhà. Nó là chúng ta. Nơi đó có tất cả những người chúng ta yêu quý, tất cả những người chúng ta quen biết, tất cả những người chúng ta từng nghe đến, tất cả những nguời từng sống, đều trải qua kiếp người nơi đây. Là tất cả những niềm vui và thống khổ; hàng ngàn đức tin, hệ tư tưởng và học thuyết kinh tế; tất cả những thợ săn và người hái lượm; những anh hùng và kẻ hèn; những người kiến tạo và hủy diệt những nền văn minh; bao vị vua và bao lớp nông dân; những cặp tình nhân, những đấng sinh thành và những đứa trẻ sáng ngời tương lai; những nhà phát minh và nhà thám hiểm; những nhà giáo dạy ta đạo đức; những chính trị gia biến chất và tham nhũng; những siêu sao; những nhà lãnh đạo tối cao; tất thảy những vị thánh và kẻ mang tội trong lịch sử nhân loại đều từng sống ở đây - trên một hạt bụi trôi lửng lơ giữa một tia nắng. …
Trái Đất đến nay vẫn là tinh cầu duy nhất có sự sống mà chúng ta biết được. Không có một nơi nào khác cả, ít nhất là trong tương lai gần, mà nhân loại có thể di cư đến. Thăm dò, có thể. Định cư, chưa thể. Dù có thích hay không, hiện tại Trái Đất là nơi duy nhất mà chúng ta có thể tồn tại. Người ta nói rằng những trải nghiệm thiên văn mang lại sự khiêm tốn và dựng nên nét cứng cỏi trong cá tính. Có lẽ không có một minh chứng nào tốt hơn cho lòng tư phụ điên rồ của con người hơn là tấm ảnh chụp nơi tinh cầu nhỏ bé của chúng ta từ nơi xa xôi ấy. Với tôi, điều đó nhấn mạnh trách nhiệm phải cư xử thật tử tế với mọi người, cũng như phải bảo tồn và trân trọng đốm xanh nhạt ấy, nơi duy nhất mà chúng ta gọi là "nhà".”
(lược dịch từ văn bản “A pale blue dot”, Carl Sagan, 1994)
Với một cảm giác mong manh và vô định về mục đích của việc trả lời câu hỏi lớn kia, thì bạn vẫn sẽ chọn làm điều gì cho “chấm xanh nhạt” ấy?